Cảm phục nghị lực sống chàng sinh viên thị lực 1/10

Thông báo tuyển sinh

 

Xem tất cả

Việc làm mới nhất

 

Xem tất cả

Ân nhân hỗ trợ Nghị Lực Sống

 

Xem tất cả

Tiện ích
    Ngôn ngữ
    English
    Nghị lực sống

    Cảm phục nghị lực sống chàng sinh viên thị lực 1/10

    Thứ tư, 22/08/2012, 02:41 GMT+7

     Nguyễn Thế Cường, đôi mắt mờ đục, đang là sinh viên năm thứ 4 (lớp 3413, khóa 34) Trường ĐH Luật Hả Nội


     "Mẹ ơi, cuộc sống có màu gì hả mẹ?"

    Khi được sinh ra, thoạt nhìn, Cường vẫn bình thường như bao đứa trẻ khác, bụ bẫm và rất kháu khỉnh. Nhưng sau khi kiểm tra, các bác sĩ thông báo: Thị lực của Cường rất kém, nhiều khả năng sẽ không nhìn thấy gì. Cậu mắc một căn bệnh về mắt (mà theo thuật ngữ chuyên ngành là "Bóng bàn tay"). Nguyên nhân được xác định là do những biến chứng trong quá trình cô Liên (mẹ Cường) mang thai cậu.
    Tuổi thơ của Cường chỉ là một màu đen xám xịt, mọi thứ xung quanh đều rất mờ nhạt. Nhìn những đứa trẻ cùng trang lứa nô đùa chạy nhảy trong khi cậu con trai chỉ biết ngồi một chỗ, bố mẹ Cường đau thắt lòng. Thương con, bố mẹ Cường rong ruổi khắp các bệnh viện trong và ngoài nước với hi vọng chữa khỏi mắt cho Cường. Nhưng hi vọng ngày càng xa vời.
    Thế rồi, mẹ Cường quyết định giúp con trai thích nghi hoàn cảnh với đôi mắt chỉ có khả năng nhìn thấy là 1/10. Đầu tiên là dạy chữ sau đó xin cho Cường đi học cùng các bạn. Đối với một đứa trẻ bình thường, làm quen với chữ cái và các con số còn khó, đối với Cường càng khó hơn. Bố mẹ Cường đã khóc khi nghe cậu con trai hỏi: "Mẹ ơi, cuộc sống có màu gì hả mẹ?".
    Căn bệnh về mắt của Cường có những tên gọi khác nhau như "Gai thị", "Bong võng mạc", "Tổn thương đáy mắt", hay với từ chuyên môn là "Bóng bàn tay", còn trong dân gian thì với những người không biết vẫn quen gọi là "lác".
    Cường cảm thấy vô cùng buồn chán và thất vọng. Cảm nhận về cuộc sống xung quanh cứ mờ mờ, nhạt nhạt. Đã không ít lần cậu không muốn sống, không muốn cố gắng nữa.
    Nhưng nhờ tình yêu thương của gia đình, Cường đã bước những bước đầu tiên của cuộc đời với sự nỗ lực gấp năm gấp mười lần người khác. Đối với Cường, khó khăn nhất không phải là việc không nhìn thấy rõ mọi thứ xung quanh, mà chính là phải chịu đựng và làm quen dần với thái độ tò mò, hiếu kì của mọi người.
    Mặc dù thị lực rất kém nhưng Cường tự hào vì chưa bao giờ lên nhầm xe buýt.
    Hai mươi năm có mặt trong cuộc đời là hai mươi năm Cường cùng gia đình sống bằng niềm tin, sự cố gắng và nỗ lực phi thường. Thị lực của Cường rất kém (mắt trái hoàn toàn không nhìn thấy gì, mắt phải chỉ là 1/10). Vì thế khi đi học, dù đã được các thầy cô ưu tiên xếp chỗ ngồi ở bàn đầu, nhưng việc nhìn chữ trên bảng với Cường là không thể. Mắt kém cũng là trở ngại trong việc tham gia các hoạt động vui chơi, các hoạt động xã hội và ngay trong sinh hoạt hàng ngày của Cường.
    Nhà cách trường chỉ có 3km, nhưng Cường không thể tự đạp xe hay sang đường để đi học, vì thế mười hai năm đi học là những tháng ngày bố mẹ thay phiên nhau đưa đón Cường. Thương bố mẹ vất vả, Cường luôn học thật tốt để bố mẹ vui lòng.
    Khi nge tin mình đỗ vào Trường ĐH Luật Hà Nội, Cường và gia đình vừa mừng vừa lo. Mừng vì Cường đã vượt lên được khó khăn để tự xây dựng những viên gạch đầu tiên cho tương lai của mình. Nhưng nỗi lo lại chồng chất lên đôi vai của bố mẹ. Đỗ đại học đồng nghĩa với việc Cường phải xa gia đình xuống Hà Nội trọ học, việc sinh hoạt hàng ngày, đi lại sẽ là gánh nặng và thử thách mới đối với Cường. Khó khăn lớn nhất của Cường khi học đại học đó là việc đi lại. Mắt kém nên không thể đi xe máy hay xe đạp, Cường chọn đi xe buýt. Nhưng mỗi khi qua đường ở khu vực không có cầu vượt, Cường vẫn phải nhờ sự giúp đỡ của bạn bè và những người xung quanh. Thật may là từ khi ở Hà Nội, chưa bao giờ Cường lên nhầm xe buýt. Dù việc lựa chọn đúng tuyến xe buýt chỉ là phản xạ tự nhiên và thói quen sống với Cường.
    Phía sau đôi mắt mờ đục, ước mơ vẫn đang rực sáng
    Chia sẻ về những ngày tháng hiên tại, Cường mỉm cười rất thoải mái. Mỗi ngày, cậu vẫn phải uống khoảng 20 viên thuốc các loại khác nhau, và đó là một quy định mà cậu gọi vui là "bất di bất dịch". Bây giờ những ca mổ không còn là nỗi ám ảnh trong những giấc mơ của Cường nữa, nhưng cậu vẫn hi vọng mình không phải trở lại bàn mổ vì "nếu đi mổ nghĩa là mắt mình lại kém đi và gặp phải một sự cố đáng tiếc nào đó" - Cường chia sẻ.
    Bước vào năm thứ ba đại học, Cường lại trăn trở một nỗi lo khác. Với những thiệt thòi về mắt, thật khó để Cường có thể tìm được một công việc phù hợp. Ước mơ trở thành một Kiểm sát viên hoạt động trong lĩnh vực pháp luật vẫn còn đang dang dở khi tiêu chuẩn về vấn đề sức khỏe là điều Cường rất khó đáp ứng. Tuy nhiên, sự lạc quan và tinh thần cố gắng trong hành trình thực hiện ước mơ vẫn chưa bao giờ tắt trên khuôn mặt cậu. Điều đó đã làm nên một Nguyễn Thế Cường giàu nghị lực và bản lĩnh như hôm nay.


    Nguồn Tin: Kênh14

    Đăng bởi : Nguyễn Văn Hùng

     


    Các tin đã đăng trong ngày :

    Nhà tài trợ